Honest Candidate (Bà hoàng nói dối) là một trong các phim ngoại đầu tiên chiếu ở Việt Nam sau khi rạp mở lại. Với không khí nhẹ nhàng, nhiều tình huống hài trào phúng, tác phẩm là lựa chọn không tồi cho những khán giả đang muốn quay lại xem chiếu bóng.

Loading...

‘Honest Candidate’: Khi chính trị gia ‘nói thật’

Phim hài Hàn Quốc tung nhiều mảng hài duyên khi một chính trị gia bị dính “lời nguyền”, chỉ có thể nói đúng điều mình nghĩ.

Honest Candidate (Bà hoàng nói dối) là một trong các phim ngoại đầu tiên chiếu ở Việt Nam sau khi rạp mở lại. Với không khí nhẹ nhàng, nhiều tình huống hài trào phúng, tác phẩm là lựa chọn không tồi cho những khán giả đang muốn quay lại xem chiếu bóng.

Nếu đã thân thuộc với điện ảnh Hàn vài năm qua, khán giả chắc cũng không xa lạ với khả năng nhào nặn tình huống của họ. Các biên kịch Hàn luôn biết cách đưa nhân vật vào những hoàn cảnh trớ trêu nhất có thể nhằm tạo ra tiếng cười và khoảnh khắc xúc động. Thủ pháp này nổi bật ở phim Miss Granny (Ngoại già tuổi đôi mươi), khi một bà lão bị biến thành người trẻ, có cơ hội thực hiện ước mơ ngày xưa. Nhân vật chính có suy  nghĩ như bà già nhưng mang cơ thể người trẻ.

Miss GrannyHonest Candidate có cùng diễn viên Na Moon Hee. Trong phim mới, Na cũng đóng người bà tảo tần lo cho gia đình, tên Kim Ok Hee. Cháu gái bà - Joo Sang Sook (Ra Mi Ran đóng) – bất ngờ trở nên nổi tiếng sau vụ kiện công ty bảo hiểm, giành quyền lợi cho bà mình. Joo theo nghiệp chính trị, trở thành gương mặt được nhân dân yêu mến. Nhưng khi danh vọng lên cao, Joo dần biến chất, không ngại nói dối để đạt mục đích, đánh mất bản chất thiện lương khi xưa.

Buồn lòng, bà Kim cầu nguyện cho cháu mình trở lại như xưa. Lời thỉnh cầu được đáp ứng “chuẩn không cần chỉnh” khi Joo đột nhiên không thể nói dối nữa. Cô chỉ có thể tuôn ra những lời thật lòng, thường là đầy cay nghiệt. Với “siêu năng lực” kỳ cục này, Joo đứng trước vô vàn bất lợi trước cuộc bầu cử sắp tới.

Những khán giả chuộng phim hài sẽ dễ dàng thích thú với Honest Candidate, bởi loạt tình huống gây cười khá duyên của phim. Trên sóng truyền hình, Joo không thể ngừng tung ra những lời khiếm nhã về chuyện chăn gối, hay coi thường người khác. Mỗi cuộc họp báo với cô đều là “thảm họa” về truyền thông. Ở gia đình, cô cũng đưa những nhận xét thẳng thắn về người thân, khiến quan hệ với người thân rạn nứt. Ngoài những cảnh gây cười về hình thể, tình huống, phim cũng để lại thông điệp khá đáng suy ngẫm về các chính trị gia. Liệu nụ cười họ dành cho chúng ta mỗi lần chụp ảnh cùng có là thật? Liệu họ tự chắp bút những cuốn tự truyện đầy “mùi mẫn” về cuộc đời mình? Liệu một người luôn miệng xưng là đầy tớ của nhân dân có thật sự nghĩ vậy? Ở những hoàn cảnh thế này, liệu chúng ta có thích lời nói dối hơn sự thật?

Thông qua cuộc bầu cử trong phim, nhiều khía cạnh của chính trị cũng được hé lộ như chuyện chơi xấu, bới móc thông tin đối thủ hay ém nhẹm tin tức. Dù hầu hết phim gây tiếng cười, tác phẩm cũng có một vài khoảnh khắc lắng đọng về những người dân thấp cổ bé họng, chịu thua thiệt trong nền chính trị nhiều dối trá này.

Khi nói thật, Joo bị mọi người xua đuổi, coi như trò hề trong cuộc chơi mà cô từng đắc thắng. Nhưng cũng chính điều đó khiến nhân vật chính tìm về sự thành thật – một giá trị cơ bản của con người, từng gắn liền với cô. Tình cảm gia đình cũng được thể hiện qua quan hệ của Joo với bà mình, với chồng và con trai. Những khoảnh khắc cô ở bên người thân dễ khiến khán giả thấy đồng cảm bởi ánh mắt, sự ấm áp các diễn viên mang lại.

Ra Mi Ran thể hiện tròn trịa nhân vât chính. Những biểu cảm nhăn nhó, bất lực của nhân vậy mỗi lần buộc phải “nói thật” tạo nhiều tiếng cười. Ở các cảnh cần thể hiện sự chính trực, sao nữ Hàn Quốc cũng biết cách tạo điểm nhấn nhờ gương mặt phúc hậu. Còn Na Moon Hee không khó thể hiện vai người bà giàu tình cảm với gia đình, vốn là sở trường của bà. Tác phẩm cũng đưa vào nhiều nhân vật phụ gây hài như người chồng của Joo, con trai cô hay chàng nhân viên thân thiết.

Tuy nhiên, với khán giả khó tính, Honest Candidate có thể chưa “đã” ở khoảng giữa phim, khi nhiều tuyến phụ được đưa vào, làm loãng mạch chính, qua đó khiến giảm bớt độ hài từ những tình huống trớ trêu của nhân vật chính. Loạt tình tiết về lưu trữ, bảo mật thông tin trong phim còn sơ sài, trong khi chuyện “giải bùa” cho Joo khá đơn giản.

Phim khởi chiếu ở Việt Nam với nhãn 16+.