Tác phẩm mới của Trấn Thành đồng đạo diễn, biên kịch và đóng chính khơi gợi những cảm xúc thuần thành nhất về gia đình, người thân.

Loading...

‘Bố già’: Hồi ức thân thương về gia đình

Tác phẩm mới của Trấn Thành đồng đạo diễn, biên kịch và đóng chính khơi gợi những cảm xúc thuần thành nhất về gia đình, người thân.

Chiếu sớm từ ngày 5/3, Bố già của Trấn Thành nhanh chóng gây sốt lớn ở phòng vé với doanh thu đến 20 tỷ chỉ sau hai ngày. Nhìn lại chất lượng tác phẩm này, có thể nói thành tích khủng như vậy là hoàn toàn xứng đáng.

Bố già là phim điện ảnh đầu tiên mà Trấn Thành đạo diễn (cùng Vũ Ngọc Đãng), biên kịch (cùng Nhi Bùi) và đóng chính. Phim được giới thiệu là phát triển từ web-series cùng tên, nhưng nội dung không liên quan nhau. Do đó, mọi khán giả có thể ra rạp mà vẫn có thể hiểu nội dung phim.

Trấn Thành hóa thân Ba Sang – một người đàn ông làm nghề chở hàng thuê sống trong con hẻm nghèo Sài Gòn. Con trai ông – Quắn (Tuấn Trần) – ôm mộng trở thành ngôi sao Youtube, còn con gái nuôi Bù Tọt (Ngân Chi) còn đi học. Ông Sang có ba chị em là Giàu (Ngọc Giàu), Phú (Hoàng Mèo) và Quý (La Thành).

Bố già thành công không phải nhờ cảnh quay hoành tráng hay ý tưởng cao siêu, mà ở chỗ khơi gợi được những ký ức gia đình. Như Trấn Thành chia sẻ, kịch bản được anh xây dựng từ những chuyện đã xảy ra với mình hay bạn bè. Tác phẩm mới giống như một cuốn album với rất nhiều mẩu chuyện mà mỗi người đều có thể nhìn thấy bản thân hay gia đình mình trong đó.

Chúng có thể là những xung đột nho nhỏ trong bữa tiệc, chuyện ganh đua con cháu, vay mượn tiền trong gia đình hay dọn sang nhà mới. Trấn Thành và biên kịch Nhi Bùi đã xây dựng các tình huống sắc nét, thông qua tương tác giữa các nhân vật và lời thoại đậm chất đời.

Cách xây dựng nhân vật của Bố già tạo cảm giác gần gũi và đáng tin. Phim không có kẻ phản diện nào, ngược lại mỗi người đều có điểm tốt và xấu trong cá tính. Những nhân vật trong phim giống như những ông bà, cha mẹ, con cái mà chúng ta có thể gặp mỗi ngày. Tùy vào chuyện đời, mỗi khán giả có thể nhận ra được một lát cắt gần gũi nhất với cuộc sống của mình.

Nổi bật nhất trong phim là va chạm thế hệ giữa ông Ba Sang và Quắn. Ông Ba Sang đại diện cho những người lớn tuổi siêng năng, tốt bụng nhưng chưa nắm bắt được những thay đổi hiện đại, ngại thay đổi. Còn Quắn là một thanh niên giỏi công nghệ, dám mạo hiểm làm giàu và hướng đến những giá trị tốt đẹp. Cả hai trải qua nhiều xung đột, từ chuyện nhỏ nhặt như quần áo, ăn uống đến chuyện lớn như chuyển nhà, trả nợ. Biên kịch khéo dẫn dắt đến cái kết trung dung, khi mỗi người đều nhận ra sai lầm của mình và công nhận một phần quan điểm của người kia, nối lại những tình cảm êm đềm của gia đình.

Càng về cuối, Bố già càng ít chất hài mà thay bằng những cảnh xúc động về tình thân. Người xem dễ rưng rưng nước mắt vì những lời thoại chân chất mà thấm của các nhân vật. Chúng ta sẽ nhận ra rằng gia đình là nơi ấm áp nhất để quay về, rằng chính người thân mới là những người “đói khát” lời yêu thương nhất từ chúng ta. “Chúng ta còn nhiều thời gian nhưng cha mẹ thì không” là một trong rất nhiều lời thoại đáng giá từ phim.

Sự hài hòa về diễn xuất cũng là yếu tố chính giúp Bố già thăng hoa. Từng bị chê diễn lố, phá kịch bản, Trấn Thành đã tiết chế rất nhiếu trong vai diễn mới. Trong Bố già, người xem chỉ thấy một Ba Sang tốt bụng, bảo thủ chứ không còn dáng dấp của Trấn Thành hoạt ngôn khi làm MC. Từng câu thoại, cái nhíu mắt được nam nghệ sĩ sử dụng hiệu quả để truyền tải tình thần nhân vật.

Trong khi đó, Tuấn Trần là bất ngờ lớn của phim trong vai thứ chính. Ở lần đầu đóng vai quan trọng trong phim điện ảnh, sao trẻ tỏ ra tự tin, chững chạc với những lớp diễn của mình. Trong khi khán giả trung niên dễ đồng cảm với Ba Sang, những người trẻ lại thấy mình ở Quắn. Sự năng động, dám nghĩ dám làm khiến cậu có chỗ đứng trong xã hội, nhưng cũng đưa đến nhiều va vấp, nông nổi trong cách nghĩ, lối sống. Một tình tiết rất hay được cài cắm ở nửa sau để thay đổi vai trò của Quắn và dẫn đến nhiều mạch ý khác.

Dàn sao kỳ cựu như Ngọc Giàu, Lan Phương, Lê Giang, La Thành giúp tạo ra những cá tính màn ảnh phong phú. Nghệ sĩ Ngọc Giàu vào vai một bà già khó chịu, hay khoe mẽ về con cái, nhưng đến cuối cũng có những khoảnh khắc rất xúc động. Còn Lan Phương hóa thân một nhân vật hay cà khịa, gây ức chế nhất phim, nhưng khi cô giãi bày nỗi lòng cũng mang đến nhiều thương cảm. Còn nhân vật của La Thành liên tục gây mâu thuẫn ở nửa đầu nhưng về cuối hóa ra là người đầy tình cảm. Có lẽ, tinh thần chung của Bố già là vậy. Đằng sau những lời ác ý, sát thương luôn là một tâm hồn bị thương tổn, muốn hướng thiện. Sau khi phim kết thúc, hẳn không ít khán giả sẽ rơi nước mắt và trở về nhà nói những lời ngọt ngào với gia đình mình.

Bố già vẫn mắc điểm yếu về mặt phân bổ cấu trúc phim, khi nhiều trường đoạn tranh cãi khá dài dòng, bị vụn vặt, không được giải quyết hoặc không ăn nhập đến mạch chính. Nhưng càng về cuối, ê-kíp càng chặt chẽ trong việc nêu các vấn đề và giải quyết rốt ráo. Phần hình ảnh giúp nâng tầm tác phẩm với sự góp mặt của tay máy Diệp Thế Vinh. Cú máy one-shot ấn tượng đầu phim để giới thiệu con hẻm, cũng như hàng loạt thước phim mượt mà giúp Bố già đậm chất điện ảnh chứ không nặng chất kịch nói như một số phim khác mà Trấn Thành đóng chính.

Phim có thời lượng 128 phút, khởi chiếu với nhãn C13 (không dành cho người dưới 13 tuổi).

Theo CGV Cinemas Vietnam

>